Home / Làng Nghề / Làng Bện thừng ở Trung Văn

Làng Bện thừng ở Trung Văn

Trung Văn là một xã ở phía tây bắc, huyện Từ Liêm, kết hợp bởi hai thôn Trung Văn, Phùng Khoang và 17 khu tập thể các cơ quan, xí nghiệp. Mỗi địa phương có một đặc điểm khác nhau: Phùng Khoang là một làng có chợ vào loại to Trong vùng, tín ngưỡng Trong thôn có cả Phật giáo và Thiên chúa giáo, nhà thờ cùng với đình chùa Phùng Khoang tạo một nét đẹp hài hòa Trong đời sống nhân dân. Khác với Phùng Khoang, thôn Trung Văn là một làng nghề cổ xưa.

Tìm hiểu về nghề bện dây thừng

Nghề bện thừng chão ở Trung Văn không biết xuất xứ từ bao giờ, ai là tổ nghề, nhưng cụ Tạ Thị Nội 82 tuổi hiện ở xóm 9 Trung Văn là một người có thâm niên nghề cao Trong thôn kể rằng: Chúng tôi chỉ nghe các cụ kể rằng: “Ngày xưa, ở làng Trung Văn có một ông chăn dắt trâu bò. Con trâu, con bò mà không bị sợi dây thừng sỏ mũi thì hay quậy phá, chạy khắp nơi, săn đuổi khó khăn. Có một ngày ngồi nghỉ dưới bóng tre, ông chăn bò nghĩ ra cách chẻ tre thành lạt, rồi bện các lạt nối tiếp nhau thành sợi thừng thì sẽ buộc được trâu bò.

Có thể bạn quan tâm: Làng nghề gò tôn thiếc Phú Thứ

làng nghề bện dây thừng

Nghĩ thì dẻ nhưng thực hiện mất nhiều công vất vả. Ông vặn thừng, đánh thừng, chắp nối cho khéo mới được sợi dây ưng ý. Có sợi thừng, ông buộc trâu, buộc bò, buộc cày, bừa dùng cho công việc nhà nông. Người làng thấy việc ông làm tốt, mới học theo, trước là dùng Trong nhà, sau đến mang chợ bán khi dư thừa. Nghề làm thừng ở Trung Văn ra đời, từ đó qua tay nhiều thế hệ, thừng chão dù làm bằng lạt giang, lạt nứa cũng đủ độ bền, sẵn trơn, trở thành mặt hàng thường xuyên được bán tại các chợ, giúp kinh tế của làng đỡ khô khăn khi ngày ba tháng tám. Những năm thời bao cấp, người làng Bằng huyện Thường Tín mua giang về làm mỹ nghệ, thì người Trung Văn mua giang về làm thừng chão. Các ông bà thời ấy vất vả lắm, ngón tay của ai cũng mòn vẹt vì suốt ngày vặn sợi giang làm thừng. Sau Ngày đổi mới kinh tế, nguyên liệu giang  cao giá mà thành phẩm không đáp ởng về độ dài, độ bên. Trong khi đó nhựa phế liệu ở đô thị có rất nhiều. Người làng Trung Văn đã học cách thu mua chọn từng loại, học cách chế biến, nấu nhựa phế liệu kéo đùn thành sợi to, sợi nhỏ, dài, rộng theo yêu cầu của khách để bện thành các mặt hàng”.

Ông trưởng thôn Nguyễn Văn Đỗ cho biết: Hiện nay kinh tế của thôn Trung Văn khá vững, cả thôn có 600 hộ thì 40 hộ đã đầu tư vốn xây dựng nhà xưởng hiện đại để sản xuất dây thừng, túi ni long, các hộ khác Tuy còn sản xuất thủ công, nhưng dụng cụ đã được cơ khí hóa. Trung Văn mua được nguyên liệu rẻ: phế liệu của các nhà mấy, phế liệu Trong đời sống sinh hoạt, nên sau khi làm hàng thừng chão bán ra có lãi lắm. Bình quân các gia đình thu nhập hàng chục triệu mỗi năm, thu hút thanh niên, người lao động Trong thôn vào công việc, tạo nên một không khí sản xuất tốt đẹp.

Người Trung Văn là những chủ nhân biết tận dụng nhựa phế thải, khác với những nơi thu mua phế thải về gây ô nhiễm môi trường. Với Trung Văn, những mặt hàng nhựa phế thải đến đây đều được giặt rửa làm sạch phân loại để sản xuất các mặt hàng theo yêu cầu. Cái hay của sợi thừng Trung Văn là hàng thừng, chão bằng dây nilon dẹt (như kiểu lạt giang) lúc se xoắn lại tạo độ bền, khi se 3, se 9, se 27 dây với nhau thì neo được cả các tàu đi biển.

Để phát triển làng nghề và bảo vệ môi trường khi đun nhựa, lãnh đạo thôn đã có đề án xin được cấp một khu đất 3,8 ha ở phía đông thôn, giáp với sông Nhuệ và cánh đồng, thuận gió đông nam, tập trung nhân lực, kỹ năng, tránh tiếng ồn Trong thôn, từ đó tiến tới thống nhất thương hiệu hàng nhựa Trung Văn.

Về Trung Văn Trong mùa sản xuất thấy không khí làm việc tấp nập từ đầu thôn, thấy từng nhà để đầy ắp những nguyên liệu để chuẩn bị sản xuất cũng có đầy nhà bày những cuộn dây thừng lớn nhỏ vừa làm ra, những mặt hàng đó ngày thường bày bán trên chợ Mơ, chợ Đông Xuân, chợ Bắc Qua. Trên các cửa hàng phố Hàng Chiếu, hàng Lược. Thì ra tất cả từ thôn này mà ra. Các ông bà mà tôi đã gặp đều là những người hiếu khách, vui vẻ và không giấu nghề. Có người đã đến đây tham quan và đem nghề về địa phương sản xuất mặt hàng như của Trung Văn, dân Trung Văn không giận mà còn mừng vì đã giúp làng bạn vượt qua khó khăn. Cái nết chia ngọt, sẻ bùi phải chăng là nét văn hóa riêng của Trung Văn. Cụ Tạ Thị Nội còn kể cho biết: Thuở trước, mỗi đêm trăng sáng làng thường tổ chức hát trống quân, hát ví 

Xem ngay: LÀNG CHÈM LÀM GIÒ CHÈM, NEM VẼ

bện dây thừng

Hiện nay, phát huy nếp làng nghề truyền thống, Trung Văn vừa biết làm giàu, vừa lo giữ nền văn hóa dân tộc, dù rằng nếp sống đô thị đang có ảnh hưởng từng bước. Trung Văn là một làng thờ đa thần: có cả thiên thần và nhân thần. Trong số các vị nhân thần có tướng Cổng Đào Thế Tiên hiện còn dòng tộc, nhà thờ và lăng mộ của Ngài tại xóm 4. Ông Đào Đăng Phiến, hậu duệ đời thứ 12 đang trông coi nhà thờ và lăng mộ cụ Tổ kể lại rằng: Tướng Cổng Đào Thế Tiến mất năm 1695 thời chúa Trịnh Căn, được vua Lê sắc phong cho dân tự sự Ngọc Trục – Trung Văn cùng thờ. Giữa hai làng Ngọc Trục và Trung Văn có lễ kết chạ, giúp nhau khi tế rước cũng như khi hoạn nạn. Năm 2000, kỷ niệm 990 năm Thăng Long – Hà Nội, đội hình tế rước của Trung Văn đã tham gia rước hội quanh Hồ Gươm, sánh vai cùng hội làng các quận huyện.

Một làng nghề đã từng bước đi lên hội nhập với kỹ thuật và kinh tế thị trường không chịu để mất đi nghề nghiệp tổ truyền, đó là một điều đáng quý Trong cao trào đó thị hóa hiện nay, có nơi nếp văn hóa mất đi, như người ở Trung Văn cái nếp “Trăm chắp nghìn nối xin đừng quên nhau” vẫn tồn tại Trong mỗi người và hài hòa giúp nhau trong cuộc sống mới.

Có thể bạn muốn biết: Vàng mã Bắc Ninh trắng đêm giao hàng Rằm tháng 7

Đánh giá bài viết
product image
Số người đánh giá
5 based on 1 votes
Tên Công Ty
Tiền Âm Phủ Quyết Vượng
Tên Sản Phẩm
Làng Bện thừng ở Trung Văn

Đọc Thật Chậm

Nghề làm Nan ở Làng Đông Ngạc

Nghề làm Nan ở Làng Đông Ngạc

Từ năm 1932, làng Đông Ngạc đã được giới thiệu trên sách “Những làng thủ …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Google+